આવવા-જવા પર કાબૂ નથી તારે, તો કાબૂ કઈ વાતનો જોઈએ છે
કાબૂ કઈ વાત પર તું કરી શકવાનો છે, જ્યાં બેકાબૂ તો તું પોતે છે
આવ્યો આ જગમાં કર્મોની ગતિએ, ચાલી જાશે આ જગમાંથી કર્મોની ગતિએ
સમજાય છે આ વાત તોય સમજી ના સમજાય, કેમ ભુલાઈ જાય છે
આવતા જગમાં બધું કાબૂ કરવાનું મન થાય છે, કાંઈ પણ તો ના થાય છે
કાંઈ કરી શક્તો નથી તોય જાણે, બધું કરી શકશે એમ તું વર્તતો જાય
આ જ છે માયાની લીલા, જેમાં જીવ બધું ભૂલી જાય છે, ભ્રમણાથી ભરાઈ જાય છે
અહંકારને વશ આ જીવ, ભવફેરામાં ફસાતો ને ફસાતો દુઃખી થાતો જાય છે
સમજાતા આ જ્યારે પ્રભુને પ્રાર્થના થાય છે, ત્યારે પરિવર્તન થાય છે
કૃપા પ્રભુની થાતા માયાના પડદા હટી જાય છે, સમજાય જ્યારે સાચું ત્યારે
જીવનમાં સાચા યત્નો-પ્રયત્નો થાય છે, જીવનમાં શાંતિ પમાય છે
- સંત શ્રી અલ્પા મા
āvavā-javā para kābū nathī tārē, tō kābū kaī vātanō jōīē chē
kābū kaī vāta para tuṁ karī śakavānō chē, jyāṁ bēkābū tō tuṁ pōtē chē
āvyō ā jagamāṁ karmōnī gatiē, cālī jāśē ā jagamāṁthī karmōnī gatiē
samajāya chē ā vāta tōya samajī nā samajāya, kēma bhulāī jāya chē
āvatā jagamāṁ badhuṁ kābū karavānuṁ mana thāya chē, kāṁī paṇa tō nā thāya chē
kāṁī karī śaktō nathī tōya jāṇē, badhuṁ karī śakaśē ēma tuṁ vartatō jāya
ā ja chē māyānī līlā, jēmāṁ jīva badhuṁ bhūlī jāya chē, bhramaṇāthī bharāī jāya chē
ahaṁkāranē vaśa ā jīva, bhavaphērāmāṁ phasātō nē phasātō duḥkhī thātō jāya chē
samajātā ā jyārē prabhunē prārthanā thāya chē, tyārē parivartana thāya chē
kr̥pā prabhunī thātā māyānā paḍadā haṭī jāya chē, samajāya jyārē sācuṁ tyārē
jīvanamāṁ sācā yatnō-prayatnō thāya chē, jīvanamāṁ śāṁti pamāya chē
|