વિપરીત સંજોગોના વાયરા જ્યાં વાય છે, ખુદની ચકાસણી ત્યાં થઈ જાય છે
છે શું પાસે શું નહીં, છે કેટલી યોગ્યતા કેટલી અયોગ્યતા, એ તો સમજાઈ જાય છે
છે તૈયારી ખુદની કેટલી ને કેવી, છે કચાશ તૈયારીમાં, ક્યાં એ પરખાઈ જાય છે
હૈયાની હિંમતનું પ્રદર્શન એમાં તો થઈ જાય છે, હિંમત કેવી ખબર એની પડી જાય છે
ખુદનો ખુદ પર કેટલો છે કાબૂ, એની જાણ ખુદને જ ખૂબ સારી રીતે થઈ જાય છે
કોઈ કહે કે ના કહે ખુદની કચાશ ખુદને તો મળી એમાં તો જાય છે
હસતા ને મુસ્કુરાતા ચહેરાની મસ્તીની, કસોટી તો એમાં થઈ જાય છે
છે ખેલદિલી કેટલી દિલની ને છે કેવી, એ સંજોગ બદલાતા સમજાય છે
પ્રભુભક્તિ ને પ્રભુભજનનો રંગ કેટલો ચડ્યો છે ખુદ પર, ખ્યાલ એનો આવી જાય છે
છોડ્યું છે કેટલું પ્રભુ પર, કેટલું નહીં, વગર કહે મુખ ખુદનું તો કહી જાય છે
- સંત શ્રી અલ્પા મા
viparīta saṁjōgōnā vāyarā jyāṁ vāya chē, khudanī cakāsaṇī tyāṁ thaī jāya chē
chē śuṁ pāsē śuṁ nahīṁ, chē kēṭalī yōgyatā kēṭalī ayōgyatā, ē tō samajāī jāya chē
chē taiyārī khudanī kēṭalī nē kēvī, chē kacāśa taiyārīmāṁ, kyāṁ ē parakhāī jāya chē
haiyānī hiṁmatanuṁ pradarśana ēmāṁ tō thaī jāya chē, hiṁmata kēvī khabara ēnī paḍī jāya chē
khudanō khuda para kēṭalō chē kābū, ēnī jāṇa khudanē ja khūba sārī rītē thaī jāya chē
kōī kahē kē nā kahē khudanī kacāśa khudanē tō malī ēmāṁ tō jāya chē
hasatā nē muskurātā cahērānī mastīnī, kasōṭī tō ēmāṁ thaī jāya chē
chē khēladilī kēṭalī dilanī nē chē kēvī, ē saṁjōga badalātā samajāya chē
prabhubhakti nē prabhubhajananō raṁga kēṭalō caḍyō chē khuda para, khyāla ēnō āvī jāya chē
chōḍyuṁ chē kēṭaluṁ prabhu para, kēṭaluṁ nahīṁ, vagara kahē mukha khudanuṁ tō kahī jāya chē
|