જ્યારે મને મારી વાતોમાં, અભિમાનનો રણકાર સંભળાય છે
જીવનમાં ત્યારે મને મારા, ઘણુંઘણું ખૂટતું હોય એવો અહેસાસ થાય છે
અન્યના વર્તન પર જ્યારે, મારું હાસ્ય છલકી જાય છે
ભરી છે મારામાં હજી ઘણી ઘણી અધૂરપ, આ અહેસાસ દિલને થાય છે
હૈયામાં ત્યારે એક હલકો સો ડર પેસી જાય છે
ના થઇ જાય મારો વાલો ક્યાંક મારાથી દૂર, એ ચિંતામાં દિલ ડૂબી જાય છે
ખુદની ભૂલના ભોગી અન્યને, બનાવવાનું મન મને જ્યાં થાય છે
મારા હૈયાની શાંતિ એ જ ક્ષણે સંગ મારો છોડીને, દૂર ચાલી જાય છે
અવગુણોની અવરજવર જ્યાં, મારામાં વધતી ને વધતી જાય છે
પ્રભુ એજ ક્ષણે તું આવીને મને, પૂર્ણપણે સંભાળી જાય છે
તારી કૃપાના કારણે જીવનમાં મારા, મને મારો ખ્યાલ આવી જાય છે
બાકી તો વિત્યા કેટલાય જન્મ નકામા, તોય અફસોસ ક્યાં થાય છે
- સંત શ્રી અલ્પા મા
jyārē manē mārī vātōmāṁ, abhimānanō raṇakāra saṁbhalāya chē
jīvanamāṁ tyārē manē mārā, ghaṇuṁghaṇuṁ khūṭatuṁ hōya ēvō ahēsāsa thāya chē
anyanā vartana para jyārē, māruṁ hāsya chalakī jāya chē
bharī chē mārāmāṁ hajī ghaṇī ghaṇī adhūrapa, ā ahēsāsa dilanē thāya chē
haiyāmāṁ tyārē ēka halakō sō ḍara pēsī jāya chē
nā thai jāya mārō vālō kyāṁka mārāthī dūra, ē ciṁtāmāṁ dila ḍūbī jāya chē
khudanī bhūlanā bhōgī anyanē, banāvavānuṁ mana manē jyāṁ thāya chē
mārā haiyānī śāṁti ē ja kṣaṇē saṁga mārō chōḍīnē, dūra cālī jāya chē
avaguṇōnī avarajavara jyāṁ, mārāmāṁ vadhatī nē vadhatī jāya chē
prabhu ēja kṣaṇē tuṁ āvīnē manē, pūrṇapaṇē saṁbhālī jāya chē
tārī kr̥pānā kāraṇē jīvanamāṁ mārā, manē mārō khyāla āvī jāya chē
bākī tō vityā kēṭalāya janma nakāmā, tōya aphasōsa kyāṁ thāya chē
|